Thăm thẳm đường trường, tôi, người cô độc Mòn gót giày cắm trọ quán đêm nay Mưa Cẩm Giang như niềm đau ai khóc Đường sụt sùi trong mấy nẻo truông lầy Cho cốc cà phê, cô hàng xanh tóc! Tôi uống đắng cay, hay mắt em say? Nghe đâu đây ai cười lên vỡ ngọc Thấy đau chúng mình một kiếp trắng tay Cố tri mấy đứa giờ đâu... lăn lóc. Ở chực nằm chờ, hay giạt đó đây? Tiền thân chúng mình có là con cóc Thơ nghiến răng cho trời chuyển mưa bay? Ta không phải chán đời mà trách móc Khi những thằng hề không biết múa may. Cô hàng xanh tóc, cà-phê đầy cốc. Miệng em cười, nhạc đắng chở màu cay. Cẩm Giang ôi ! đây, ngày xưa tang tóc. Xiềng khua chân rổn rảng kiếp đi đày. Lớp hưng phế xô nghiêng nhà tróc nóc Mồ những ai nằm trăng lạnh gió lay? Cổng biên thuỳ lòng tham luôn dời cọc Rồi, với thời gian, người chết, xanh cây! Cho thêm nữa cà phê, sao em khóc ? Ta hiểu rồi, lòng đã cảm thương vay. Nhầu nát áo xanh mờ tràn bụi mốc Chung một thuyền, thơ tâm sự dâng ai. Nước sông Vàm Cỏ nguồn xuôi trong lọc Có chắc mang hoa về quán ngày mai? Cho thêm nữa đi, và em đừng khóc ! Trời hết đêm, rồi nắng dâng ngày. Tôi, tôi là khách lữ hành cô độc Vỡ lệ nằm nghe mưa quán đêm nay.