Bậu ra bờ sông ngắm trời đất mênh môngTrời cũng vương sầu nên trời làm cơn mưa đổBậu thấm khăn khô trông đò đi về trăm hướngSợ mắt mình nhòe không kịp thấy người thương(Không kịp thấy người thương)
Tía hỏi má trông suốt ngày bậu ra bờ sôngBậu phải dối lòng ra ngồi giặt đôi áo cũGiặt áo tương tư một người đã lâu không vềMột người đã quên câu thề, lời thề phu thê(Em đã quên anh rồi, có còn gì đâu mà quên)
Ra bờ sông, ra bờ sôngBuồn trông mênh mang con nước đôi dòngThấy sao tình mình giờ cũng như lục bìnhRày đây mai đó, còn sống là còn lo
Ra bờ sông, ra bờ sôngBuồn trông thương ai một dạ hai lòngNỡ xa phương nàoTóc xanh phai màu, đời người qua mau
Bậu ra bờ sông suốt thời gái lưng ongGiờ mắt đã mờ, lưng còng vì mang thương nhớBậu cũng như bao nhiêu người con gái quê mìnhGiữ câu chung tình, dù người vô minh(Giữ câu chung tình cho dù người vô minh)
Ra bờ sông, ra bờ sôngBuồn trông mênh mang con nước đôi dòngThấy sao tình mình giờ cũng như lục bìnhRày đây mai đó, còn sống là còn lo
Ra bờ sông, ra bờ sôngBuồn trông thương ai một dạ hai lòngNỡ xa phương nàoTóc xanh phai màu, đời người qua mau
Bậu ra bờ sông suốt thời gái lưng ongGiờ mắt đã mờ, lưng còng vì mang thương nhớBậu cũng như bao nhiêu người con gái quê mìnhGiữ câu chung tình, dù người vô minh(Giữ câu chung tình cho dù người vô minh)
Bậu cũng như bao nhiêu người con gái quê mìnhGiữ câu chung tình, dù người vô minh
Translate to English