Sáng tỉnh giấc giữa căn phòng Một không gian toàn là nước mắt Cắn chặt môi cố đi về Một mình trên con phố quen Sáng tỉnh giấc thấy trong gương Một hình dung mệt nhoài yêu thương Thấy tuổi xuân đã theo ai cùng tình yêu ra đi Muốn khép đôi mi này mãi mãi Để cố quên ta đã chia hai Để thấy trong khung hình đó Vẫn còn một người sát vai Nỗi nhớ cho anh nặng quá Gánh lấy trên vai gầy em Chỉ biết câm lặng mà sầu thương mỗi đêm Chẳng muốn em sẽ là em Chẳng muốn anh sẽ là anh Chỉ muốn anh phải về bên em để lại là chúng ta Nước mắt em đâu còn nữa Để khóc cho một người xưa Đứng giữa căn phòng mà em khóc trong lòng Em hỡi cố nén nước mắt Sau bao yêu thương mệt nhoài Và rồi ngày mai cơn đau sẽ qua Nỗi nhớ theo năm tháng phai nhòa Hãy cố mạnh mẽ bước qua Quên đi một người Sáng tỉnh giấc giữa căn phòng Một không gian toàn là nước mắt Cắn chặt môi cố đi về Một mình trên con phố quen Sáng tỉnh giấc thấy trong gương Một hình dung mệt nhoài yêu thương Thấy tuổi xuân đã theo ai cùng tình yêu ra đi Muốn khép đôi mi này mãi mãi Để cố quên ta đã chia hai Để thấy trong khung hình đó Vẫn còn một người sát vai Nỗi nhớ cho anh nặng quá Gánh lấy trên vai gầy em Chỉ biết câm lặng mà sầu thương mỗi đêm Chẳng muốn em sẽ là em Chẳng muốn anh sẽ là anh Chỉ muốn anh phải về bên em để lại là chúng ta Nước mắt em đâu còn nữa Để khóc cho một người xưa Đứng giữa căn phòng mà em khóc trong lòng Muốn khép đôi mi này mãi mãi Để cố quên ta đã chia hai Để thấy trong khung hình đó Vẫn còn một người sát vai Nỗi nhớ cho anh nặng quá Gánh lấy trên vai gầy em Chỉ biết câm lặng mà sầu thương mỗi đêm Chẳng muốn em sẽ là em Chẳng muốn anh sẽ là anh Chỉ muốn anh phải về bên em để lại là chúng ta Nước mắt em đâu còn nữa Để khóc cho một người xưa Đứng giữa căn phòng mà em khóc trong lòng Đứng giữa căn phòng mà em khóc trong lòng